Tết Hàn thực năm nay, lớp 4A5 của tôi
có một kỉ niệm thật đặc biệt – một buổi trải nghiệm giản dị mà ấm áp, đọng lại
rất nhiều cảm xúc.
Là một giáo viên trẻ, tôi luôn mong
muốn trau dồi cho học trò của mình không chỉ là kiến thức Toán – Tiếng việt…mà
tôi luôn tạo cho các con cơ hội được phát triển cả đức – trí – thể - mĩ – năng
lực số theo định hướng phát triển của nền giáo dục 4.0. Tôi đã hướng dẫn các em
sử dụng các câu lệnh – cùng chatgpt tạo nên Poster thư mời gửi đến ba mẹ. Thật
tuyệt! Sau một chút thời gian hướng dẫn, các con đã làm được và đây là thành quả:

Buổi trải nghiệm không giống những
bài giảng trên chiếc bảng hay những trang sách khô khan, chúng tôi cùng nhau “học”
theo một cách rất khác: tìm hiểu về nguồn gốc, ý nghĩa của ngày mùng 3 tháng 3
âm lịch, rồi tự tay nặn nên những viên bánh trôi nhỏ xinh. Điều khiến tôi bất
ngờ và xúc động nhất chính là sự đồng hành đầy nhiệt tình của các bậc phụ
huynh. Bác Tuyết – PH bạn Phương Lan cặm cụi xay bột, Bác Thúy – Ph bạn Hữu Đức
chuẩn bị nguyên liệu, Bác Bình – PH bạn Thế Hùng và bác Hồng – PH bạn Hoài An
kiên nhẫn hướng dẫn từng thao tác nhỏ cho các con. Bác Hà – PH bạn Nhật Minh
tuy là bác nam nhưng lại vô cùng nhiệt tình hướng dẫn các con lăn tròn viên
bánh. Không khí lớp học hôm ấy bỗng trở nên ấm cúng như một gian bếp gia đình lớn,
nơi có sự sẻ chia và yêu thương lan tỏa.


Có lẽ phần khiến các con mong chờ nhất
chính là lúc được tự tay nặn bánh. Khi những khay bột trắng mịn được đặt ra, cả
lớp như bừng lên một niềm háo hức rất khó tả. Những đôi bàn tay nhỏ xinh bắt đầu
lăn tròn từng viên bột, có em nâng niu như sợ làm vỡ, có em lại mạnh dạn thử
nhiều hình dáng khác nhau. Tiếng cười rộn ràng vang lên khi có bạn lỡ làm bánh
méo, có bạn “khoe” chiếc bánh tròn vo của mình như một thành tích đáng tự hào.
Tôi đặc biệt ấn tượng với ánh mắt của
các con lúc ấy – ánh mắt say mê, tập trung và đầy thích thú. Các con không còn
e dè hay thụ động như trong một số giờ học thông thường, mà chủ động khám phá,
thử sai rồi lại làm lại. Có em kiên trì nặn đi nặn lại để bánh được tròn hơn,
có em nhẹ nhàng đặt viên đường vào giữa như đang “giữ một điều bí mật ngọt
ngào” bên trong chiếc bánh nhỏ bé.
Khi bánh được thả vào nồi nước, cả lớp
dường như nín thở chờ đợi. Và rồi, khi những viên bánh bắt đầu nổi lên, tiếng
reo vui vang lên đầy phấn khích. Niềm vui ấy rất thật, rất trong trẻo. Đó là niềm
vui của sự khám phá, của thành công đầu tiên từ chính đôi tay mình.
Nhìn các con lúc thưởng thức bánh,
tôi cảm nhận rõ một niềm hạnh phúc giản dị: các con ăn rất ngon, không chỉ vì
bánh dẻo thơm mà còn bởi đó là “thành quả” của chính mình. Trong khoảnh khắc ấy,
tôi tin rằng các con đã học được một điều rất quan trọng – niềm vui không chỉ nằm
ở kết quả, mà còn ở cả quá trình trải nghiệm và cố gắng.
Sau hoạt động, nhiều phụ huynh đã
chia sẻ những cảm xúc rất chân thành khiến tôi thực sự xúc động. Có phụ huynh
nói rằng lâu lắm rồi mới được cùng con trải nghiệm một hoạt động truyền thống ý
nghĩa như vậy ngay tại lớp học. Có người bày tỏ niềm vui khi thấy con mình mạnh
dạn hơn, khéo léo hơn và đặc biệt là rất tự hào khi được thưởng thức chính sản
phẩm do mình làm ra. Một số phụ huynh còn nhắn lại rằng: “Đây không chỉ là một
buổi học, mà là một kỉ niệm tuổi thơ rất đẹp của các con.” Những lời chia sẻ giản
dị ấy chính là sự ghi nhận quý giá đối với nhà trường và giáo viên, tiếp thêm động
lực để chúng tôi tiếp tục tổ chức những hoạt động ý nghĩa hơn nữa.
Nhìn các con học sinh, tôi thấy rõ niềm
vui hiện lên trong từng ánh mắt. Những đôi bàn tay còn lóng ngóng, bột dính lem
cả ra tay, ra áo, nhưng các con lại cười rất tươi. Có em nặn bánh chưa tròn, có
em làm nhân bị lộ ra ngoài, nhưng tất cả đều say mê và háo hức. Và rồi, khi những
viên bánh đầu tiên nổi lên trong nồi nước sôi, cả lớp như vỡ òa – một niềm vui
rất giản dị nhưng chân thật. Khoảnh khắc các con thưởng thức chính thành quả của
mình, tôi nhận ra: đó không chỉ là chiếc bánh, mà là niềm tự hào, là kết quả của
sự cố gắng và trải nghiệm.
Sau hoạt động ấy, điều còn đọng lại
trong tôi không chỉ là hình ảnh những viên bánh trắng tròn, mà là những giá trị
sâu sắc hơn. Các con hiểu rằng để có được một món ăn, cần có công sức, sự tỉ mỉ
và kiên nhẫn. Các con cũng được chạm vào một nét đẹp văn hóa truyền thống bằng
chính trải nghiệm của mình, chứ không chỉ qua lời kể. Và hơn hết, các con học
được cách làm việc cùng nhau, biết chia sẻ, giúp đỡ và trân trọng những điều giản
dị.
Với tôi, đây không chỉ là một hoạt động
trải nghiệm, mà còn là một bài học về sự kết nối. Kết nối giữa nhà trường và
gia đình, giữa thầy cô và học sinh, giữa các con với truyền thống dân tộc. Khi
phụ huynh cùng bước vào lớp học, cùng làm, cùng cười với con, khoảng cách dường
như được xóa nhòa. Giáo dục khi ấy không còn là trách nhiệm của riêng ai, mà trở
thành hành trình chung, đầy yêu thương.
Có thể sau này các con sẽ quên đi chi
tiết của buổi học hôm ấy, nhưng tôi tin rằng cảm giác vui vẻ, ấm áp và tự hào
khi tự tay làm ra những viên bánh trôi sẽ còn ở lại rất lâu trong kí ức tuổi
thơ của các con.
Và với tôi, đó chính là ý nghĩa lớn
nhất của giáo dục bằng trải nghiệm.